“Đưa chén đây, Me bới cơm cho!”.
Tôi nhận lại chén cơm đầy ắp từ tay Me mà… buồn ứ họng. Dù đi tu đã mấy mươi năm rồi, nhưng mỗi khi được về thăm nhà, ngồi ăn cơm chung với Ba Me, thì y như rằng, được Me đơm cho một chén cơm đầy ắp. Lúc nhỏ, không riêng gì tôi mà cả mấy anh em tôi đều càm ràm vì sự chăm sóc “quá đáng” đó. Bực vì chén cơm đầy quá, không còn chỗ gắp thức ăn, bực vì không thể ăn chén cơm thật nhanh để chạy đi chơi với chúng bạn. Mãi tận bây giờ, cái cảm giác ăn một chén cơm thật đầy thỉnh thoảng vẫn chiếm ngự tâm hồn mỗi khi tôi đưa chén cho ai đó đơm thêm cơm.
Như bao trẻ nhỏ, anh em tôi đều thuộc dạng lười ăn cơm và chỉ thích ăn vặt. Những quả ổi xanh, những “dái” mít chấm muối ớt cay xè, cắn vào là nghẹn họng, nhưng vẫn là những món quà vặt trời cho luôn hấp dẫn chúng tôi. Đôi lúc đến giờ ăn, dư vị chát đắng của những món quà đồng nội đó làm cho anh em chúng tôi sao lãng chén cơm của Me. Đó cũng là một trong những lý do để mỗi khi đơm cơm, Me thường đơm một chén thật đầy, và dù không đói, chúng tôi cũng rán sức tàn mà ăn cho hết!
Dù đi tu sớm, nhưng tôi cũng kịp thời “huân tập” thói xấu đáng chê trách: thuốc lá, cà phê! Ai cũng cằn nhằn và trách cứ tôi về cái khoản này nhưng riêng Me, Me không hề có ý kiến. Tôi nhớ một lần đến thăm tôi khi còn ở Phật học viện, Me lén thầy giám thị gởi cho tôi hộp quà gồm một cây thuốc lá và 2 bịch cà phê. Sau đó, chuyện bị lộ và có ai đó bảo rằng, sao lại mua thuốc lá thăm con? Me bảo họ, nhà có 3 thằng, 2 thằng kia ở nhà đâu thiếu thứ chi mô, còn cái ông đi tu này có gì đâu, chỉ có uống tí cà phê và hút thuốc chút xíu thôi hà! Với mọi người, lòng Mẹ như thế nào tôi không rõ, nhưng với tôi, tôi thấy lòng Me chất ngất, lung linh! Hiện giờ, con của Me đang ngưng thuốc lá, nhưng cứ nghĩ về điều đó mới thấy rõ tình thương của Me quả là kỳ lạ, phi thường.
Một lần Me bệnh, anh em thay nhau chăm sóc, tội nhất là Ba và chị Hai, vì gần nhất vẫn là hai người đó. Lúc đó, tôi đang ở Hà Nội, chỉ có gọi điện về và thành khẩn nguyện cầu cho Me mau khỏi, cầu mong Phật sự hanh thông để tôi nhanh về bên Me. Tôi về thăm khi Me đã qua cơn nguy kịch và đang nằm ở phòng hồi sức. Trưa, không gian bệnh viện yên lặng và hanh nắng, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa vào phòng không nghe tiếng động, nhưng Me dường như đã biết nên tìm cách ngồi dậy rót nước cho tôi, tôi dìu Me dậy và lúc đó mới thấy bao nhiêu sức lực, Me đã dành cho anh em chúng tôi hết rồi! Me con ngồi trò chuyện, Me hỏi tôi, khi biết Me bệnh thầy đã làm gì? Tôi thực tình đáp, lúc đó con bận rộn nhiều việc quá, chỉ thầm nguyện: từ trước đến giờ giá như con tu tập có chút phước đức gì, xin hồi hướng tất cả cho Me để cầu mong Me con chóng khỏi. Me không đáp và nhẹ nhàng xoay lưng để không phải nhìn thấy hai dòng nước mắt - của Me và của tôi! Tôi biết rằng sự hồi hướng như thế là chưa đúng, là sai, nhưng thử hỏi tôi có thể làm được gì khi không gian thì cách xa vạn dặm, vả lại người tu như tôi có thể làm được gì, dù chỉ là một chút vật chất cho Me?
Tôi trưởng thành, nhận sứ mạng hướng dẫn sự tu học cho một hội chúng, không gian gia đình mà cụ thể giữa Me và tôi càng cách xa hơn. Me không dám gặp riêng tôi vì sợ miệng tiếng thế gian này nọ. Những khi được cùng hội chúng tu tập, Me chỉ lén nhìn khi nghe tôi ho hay có dấu hiệu không khỏe. Thi thoảng, Me lại lén đưa cho tôi thuốc, không phải thuốc lá, mà là những hộp thuốc bổ, vì sợ tôi ngã quỵ trước áp lực công việc quá nhiều.
Mùa Vu lan về, con đọc kinh thấy câu, có những người xa Như lai mà thực sự rất gần Như lai… Me ạh. Vì có thể, con tuy xa Me về không gian địa lý, nhưng thực tế lại rất gần Me, vì con đã và đang thực hiện tâm nguyện của Me, tâm nguyện của cả nhà, là cố gắng sống vì hạnh phúc cho tất cả những ai hữu duyên.
Mùa Vu Lan 2552
Thursday, July 24, 2008
Thursday, July 17, 2008
Nhớ

U nho... nho mot nguoi... quen mot nguoi... va biet rang minh tho o voi mot nguoi...
Mot nguoi di Trung Quoc
Mot nguoi di Singapore
Mot nguoi di Hue
Zay muh ai dam noi voi minh luc nao cung ben canh minh zay ta? Di muh ko dat di theo gi het ah. Hhuhu. Zay di ve phai co qua cho Becon do
Ah, con mot ban nua dang o TPHCM nah. Ma ban i bi benh rui, nen phai o nha thui...
Hu
Thui zay Becon doi ban Trung Quoc zia vay
keke
(ban o Uc ko co tranh gianh nha)Entry kho hieu nhi
Tuesday, July 15, 2008

SAO ANH LẠI TIN LỜI EM NÓI
(Bài thơ này là của thi hào Đức Henrich Haine)
Em bảo anh :'’đi, đi'’
Sao anh không ở lại
Em bảo anh ‘’Đừng đợi'’
Sao anh vội về ngay
Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế?
Chẳng nhìn vào mắt em.
=============================
NGÀY THƯỜNG
Khi em nói "không còn yêu anh nữa"
Anh đừng tin em đã nói thực lòng
Cuộc sống vốn có lắm điều bực bội
Nên giận hớn buộc miệng "có như không"
Và có khi em bảo "hết yêu anh"
Xin anh hãy đừng tin lời em nói
Em cũng giống như mọi người thôi anh à
Lúc phiền muộn miệng lưỡi dễ chua cay
(hong phai tui rui! Tui hien kho ah! )
(Bùi Chí Vinh)
được đăng bởi Be Con Tinh Nghich vào lúc
Nặc danh nói...
Nhung van tho thay loi muon noi, hy vong ai ai do hiu duoc chan tinh cua ai day. Phai khg be con.
23:49 Ngày 01 tháng 2 năm 2008
Hi becon, it's me. dẫu biết con gái nó không là có, nói có chưa chắc là không, vậy mà khi đọc mấy câu thơ này vẫn còn lạ lẫm lắm. Chúc bé tìm được người để đuổi "đi đi" đúng nghĩa (khó lắm nhá, đừng tưởng bở ;)See ya..năm mới thành công mới
15:23 Ngày 11 tháng 2 năm 2008
Be Con Tinh Nghich nói...
hahaha.yeah. i try to find that boy in this year...
01:50 Ngày 12 tháng 2 năm 2008

Thứ sáu, ngày 25 tháng một năm 2008
Men say và nhận thức
Men say và nhận thức….Hôm qua đã có một cuộc hẹn không theo lịch, một lần gặp bất ngờ và ngỡ ngàng với lớp anh văn của chị Nga(do Thầy Hồng Anh phụ trách) với một lý do rất chi đáng iu:” Chừng nào mọi người về thì nhắn nha?” Và mọi ng chưa về đã bị dụ là về rồi. hik hik… Bắt đền đó! Mừh ngta đền cho mình cái quý giá hơn…Bécon cảm ơn chị Nga đã rủ rê nhé, cám ơn Thầy Hồng Anh, chị Quý, chị Minh, chị Thuy, anh Xuân, anh Minh, anh Khương nhé nhé…(có thiếu ai hem ta. chắc hông đâu he. mọi người dễ thương thế mừh sao quên được)Àh ha, vừa vào đã có người gọi mình là Bécon kìa. Mừh hình như nhờ nick đó mừh có ng nhanh chóng nhận ra mình là ai(dù chị đọc blog mình thui chứ chưa quen)Hù hù, quay vòng vòng làm quen với các chị, được chị iu giúi cho “ly nước của chị nè”.Oh. Oh my Buddha, hem phải nước thường…xém xỉu vì phá lệ “con nít”. May là ly đó toàn nước đá và nhạt nhách…[Hik. E hèm,bà chị đó nha. Bà chị nào thì biết bà chị nào rùi đó nha, Thầy Hồng Anh đã nói hông cho con nít uống mừh bà chị cũng làm tới áh ha. E hèm, con ngta ngoan thế mừh lại…hihi]Ấn tượng với “Hòn Vọng Phu” của Thầy Hồng Anh(bít mừh, bài đó Bécon chọn í), ấn tượng với những bài rất chi Lam Trường của anh Minh(luyến giọng tí nữa hen anh), những bài Cẩm Ly đảm bảo phải uống của chị Thuy, nồng nồng men trong chất giọng của anh Khương, chị Nga;cái ngất ngây và tập uống của chị Minh , và sau đó đặc biệt hơn là cách quan tâm tới bạn bè của anh Quân, cách suy nghĩ của chị Quý :))pEm đã học được “nhìn người qua ly rượu” của chị, ngẫm nghĩ về con người và những gì rất gần xung quanh mình… Một cái gì đáng quý… Đúng là những người có kinh nghiệm có khác. những gì các anh chị san sẻ nhau vào buổi họp mặt cuối năm…. Khi chị Minh cạnh bên càng ngất ngây thì em nhỏ đây càng tỉnh như sáo…[Ơn trời nhờ cái chất của gia đình nên uống hem say,hem đỏ mặt, chiều vẫn đi học bình thường được]Giữa những mờ ảo của đèn màu, thoảng hơi Heiniken trong sương máy lạnh, xen và vị lạ lạ của bia, tự nhiên có gì đó khiến con người không còn bé nhỏ nữa, bắt đầu biết mở to mắt hơn để nhìn, để ngẫm và để hoà cùng những suy nghĩ của các chị…”Các chị sẽ còn bên cạnh em nhỏ dài dài và chia xẻ về cuộc sống này”…Vâng,iu quá! Mờ ảo của men say là cái thực của hiện tại… Àh, em chợt nhận ra…[hum sau sẽ có…”Hòn Vọng Phu” của Mr.Hồng Anh.Vài hum mọi ng quay lại blog có lẽ em post lên]
Được đăng bởi Be Con Tinh Nghich tại 21:00
Nhãn: gui nhung nguoi yeu thuong
2 nhận xét:
Nặc danh nói...
Be' con ui, tai be' con biet nhiu` qwa' nen con` co' chut' xiu' ha`. Cuoc song' no' muon mau` muon sac' vay do'. Khi be' cao them mot chut' xiu' nua thi` be' con se hieu thoiLena.
18:08 Ngày 27 tháng 1 năm 2008
Be Con Tinh Nghich nói...
ui troi, coi ba chi kia?!?! Hik hik. Choc ngta hoai. Bat den i! Neu Bécon muh cao hon nhieu xiu nua thi het Bécon rui. haha. Va cho du muon bit hay ko mun bit thi van phai bit muh chi, vi co ai tre con mai duoc dau...
02:45 Ngày 28 tháng 1 năm 2008
ly lich trich cheo

ly lich trich cheo...Nghe một lần là nhớ…
Vâng, tên Bécon đặc biệt quá mà
NGUYỄN THUỲ QUỐC HƯƠNG
Nhắc một lần không thể phaiĐó chính là ngày Bécon oa oa cất tiếng khóc chào đời 30/03/1990 …Kể cả những người hiếm khi nhớ thì cũng nghía một tí: ngày x tháng = năm đấy nhé. Ai cũng đã từng học qua bảng cửu chương 30x03=90 cơ mừh
Còn trí nhớ tốt thêm chút nữa thì ngẫm luôn
Giờ NGỌ- ngày NGỌ- năm NGỌ (xém nữa là tứ quý òy áh, tháng THÌN chứ tháng NGỌ là làm bá chủ thế giới rùi! Hì.thui có gì làm sếp thiên hạ đỡ cũng được :)) )Màu ưa thích: màu đỏ (người đầy nhiệt huyết mừh) – xanh da trời( màu bình yên nơi tâm hồn)
Được đăng bởi Be Con Tinh Nghich tại 03:20
1 nhận xét:
nguyenhonganhtesol nói...
Be con leng meng du ha.
23:45 Ngày 25 tháng 1 năm 2008
Subscribe to:
Comments (Atom)
